Đề thi THPT Quốc gia môn Toán năm 2015, De thi thu THPT Quoc Gia nam 2015

You are here: Home »

Like VNMATH on FACEBOOK để ủng hộ VNMATH.

“Thần đồng” họ là ai?

VnMaTh.CoM 5 tháng 2, 2010 0

Tài năng phải được dung dưỡng, động viên, kích thích và thử thách trong hoàn cảnh thích hợp. Nếu không sẽ là lửa rơm “bùng” lên rồi tắt ngóm.

Cậu cả là niềm tự hào của cả nhà tôi về mặt học vấn. Kết thúc lớp 6, (tiểu học), 12 tuổi, không cần học thêm hay luyện thi, cháu thi đỗ vào Trường trung học Fort Street, một trong những trường tuyển nổi tiếng ở Sydney. Sau khi cháu vào trường được vài tháng, một hôm hai bố con trao đổi: “Con học có theo kịp bạn bè?” ” Dạ, cũng kịp”. “Trường có môn gì hay”. “Môn nào cũng hay”. “Con thích nhất môn nào?”.” Kỹ thuật nấu ăn. (“Xào áp chảo, thái hành, làm bánh ngọt…”. Cậu phân trần giải thích thêm.)

Tôi trợn mắt. Mất công vào trường tuyển, tưởng được theo học vật lý nguyên tử, công pháp quốc tế, mổ xẻ giải phẫu y tế…con tôi chỉ thích môn nấu ăn. Công toi. “Nấu ăn thì bố dạy cũng được!” Tôi ức lắm, quay sang bà xã tìm đồng minh để phản biện cái ý thích “kỳ quái” đó. Bà xã thản nhiên: “May mà nó còn thích một thứ nào đó. Đừng có cứng nhắc nắn ép.”

“Thần đồng” là ai?
“Họ có khả năng lập luận, phân tích, đánh giá, và lý thuyết hóa ở mức rất cao. Họ có suy nghĩ mang tính trừu tượng cao. Có khả năng sáng tạo xuất chúng,” Giáo sư Micara Gross, Đại học New South Wales (UNSW) nhận xét chung về những đứa trẻ “thần đồng”. Đó là thế mạnh của chúng. Sở đoản của “thần đồng” là khi ở trường thường bị bè bạn trêu là “đầu to mắt cận”, “cả đẫn”, “ra vẻ ta đây”, và thường là mục tiêu bắt nạt về thân thể cũng như tình cảm.

Theo các chuyên gia thì “thần đồng”, trẻ em với hệ số IQ từ 160 trở lên, thường nói một thứ ngôn ngữ khác chúng bạn, suy nghĩ vượt trên lẽ thường tình và lúc nào cũng cần được kích thích về trí tuệ. Một đứa trẻ 6 tuổi có hệ số thông minh (IQ) là 180, sẽ có đầu óc của đứa trẻ 11 tuổi. Đứa trẻ đó, trong cùng môi trường với trẻ 6 tuổi sẽ rất chóng chán với các hoạt động, trò chơi, bài học cùng các bạn. Tồi tệ nhất là “thần đồng” đó sẽ chỉ chơi bời một mình, cô đơn, và thậm trí thành con mồi cho lũ bạn dốt nát hơn bắt nạt.

Xưa nay có những đồn đoán cho rằng tài năng nảy nở sớm quá thì sẽ chóng tàn, kiểu như Michael Jackson hay các loại sao Hollywood. Nhưng trong nghiên cứu của mình về nhóm các thiếu niên năng khiếu bẩm sinh người Úc, GS Gross chứng minh điều ngược lại. Thiên tài, theo Gross, có thể phát triển lâu dài miễn là được yêu thương, chỉ dẫn và giúp có được lối sống cân bằng gần với đời thường.

Tài năng- hạnh phúc và không hạnh phúc

Có hai mức độ rõ rệt: 3/4 thành công và 1/4 thất bại của học sinh năng khiếu, tài nằng hay “thần đồng” người Úc trong tổng số 60 đối tượng trong công trình nghiên cứu của GS Micara Gross, người gốc Scotland. Nhóm đối tượng này được theo dõi từ thời thơ ấu cho đến khi trưởng thành suốt 23 năm qua.

Phát hiện quan trọng nhất của GS Gross cho thấy 3/4 thành công trong tổng số 60 đối tượng nghiên cứu là thành phẩm của tài năng bẩm sinh cộng với phần đáng kể đóng góp động viên và tin cậy của thầy cô, cha mẹ và người thân, và bè bạn. Khi vào đời, những tài năng đó được đồng nghiệp tin cậy và trọng dụng. Tài năng của họ được kích thích, thử thách và nâng niu ở nhà trường, gia đình và xã hội. Tự các tài năng trẻ này cảm nhận rằng họ “rất sung sướng và hạnh phúc.” (Điều này không liên quan nhiều đến điều kiện vật chất giàu nghèo của bản thân họ.)

Khi lớn lên nhiều người trong số các nhân tài trong nhóm đó đều có bằng tiến sĩ ở các đại học danh tiếng nhất thế giới. Họ làm việc trong các ngành dược, toán, khoa học, luật và kinh tế. Họ được các công ty danh tiếng nhất thế giới săn đón, tuyển dụng.

Còn 1/4 nằm ở đáy của bảng xếp loại là những đứa trẻ bẩm sinh thông minh dĩnh ngộ nhưng không thành công và không hạnh phúc. Vài đứa trẻ trong số đó không hoàn tất được lớp 12, bỏ trường, đi làm sớm ở lò bánh mỳ và công xưởng. Một số chịu ức chế, cô đơn và tuyệt vọng. Nhiều trẻ trong số đó sinh lười, chỉ muốn theo học những ngành học dễ dàng ở bậc đại học, rồi tìm việc theo lối được chăng hay chớ, làng nhàng, trái nghề và tạm bợ với mức thu nhập khiêm tốn.

Nhóm này khi còn bé không học được kỹ năng giao tiếp với bạn bè trong trường, lớn lên, họ không trò chuyện được với đồng nghiệp khi đi làm. Khi cô đơn, những đứa trẻ thông minh đó thường tìm đến các hoạt động thiếu tính giao tiếp như đố chữ, đọc sách, tránh gặp và trò chuyện với bạn bè. Những đứa trẻ thông minh đó đã bị hoặc gia đình hoặc nhà trường hạn chế tài năng dẫn đến việc chúng tự hạn chế khả năng của chúng khi ra đời.

Họ trước hết là những con người

Trong số những đối tượng nghiên cứu của GS Gross, có Terence Tao, giờ đây đã là GS toán học, 34 tuổi. Terence có hệ số IQ vào khoảng 220-230, tương đương với mức của Isaac Newton hoặc Albert Einstein, nhưng đồng thời cũng có một khiếu hài hước rất đời thường. Đọc sơ học bạ của Terence ta thấy cậu bé Terence từ 2 tuổi đã bắt đầu biết đọc sách, năm 8 tuổi đã làm bài tập vật lý lớp 11 và toán lớp 12. Năm 9 tuổi, cậu dành một phần ba thời gian riêng của mình học toán ở Đại học Flinders. Năm 24 tuổi, Terence là GS Đại học California, Los Angeles (UCLA.)

Điều cần bàn ở đây là vai trò của cha mẹ của Terence. Họ đóng vai trò tạo điều kiện và chỉ đườngchứ không nhào nặn hay hò hét thúc dục. Cha mẹ của Terence, theo GS Gross, là những người hiền lành, nồng ấm hiếu khách. Ngoài toán và vật lý, Terence được học đàn piano nhưng “vật lộn” với môn tập làm văn. Thể thao đối với cậu là chút ít bóng bàn và cầu lông.

Terence tự nhận xét những bước phát triển trí tuệ thần tốc của cậu là nhờ được thầy cô và cho mẹ sắp đặt đúng lúc, đúng chỗ. Cậu ít khi bị hối thúc phải ganh đua hay chứng minh bằng mọi giá,hay “đạp bằng” khó khăn, hay vươn quá cao tới một điều gì quá khó. Có những bậc cha mẹ bắt con mình đến tuổi đó phải đạt được mức học đó, phải đạt được bằng đại học x, y, khi lứa tuổi quá trẻ, như vậy thiếu hợp lý, Terence giải thích.

Ngược lại, cũng theo Terence, có những thần đồng thông minh đang muốn tiến bước thật nhanh trong ngành toán thì bỗng dưng nhà trường cắt bỏ chương trình toán nâng cao, khiến chúng cụt hứng chán chường.

Simon Tedeschi là tài năng piano xuất chúng được GS Micara Gross nghiên cứu. Năm 9 tuổi, cậu đã ở Nhà hát Opera Sydney. Năm 14 tuổi cậu đi biểu diễn vòng quanh thế giới, trong số khán giả của cậu có giọng ca vàng đứng biểu diễn piano (vì nếu ngồi thì không với vào hai đầu bàn phím được người Ý Pavarotti. Cậu đoạt giải cao trong trong nhiều cuộc thi. Thời đi học, Simon Tedeschi học đều tất cả các môn, nhưng dành nhiều thời gian cho piano.

Cậu thường kể rằng người lớn hay khuyên là có tài thì đừng có “phổng mũi” ngạo mạn, nhưng thực ra quan sát kỹ thì thấy, những kẻ ngạo mạn thường ở trong số người lớn.

Em trai của Simon hay nhăn mũi, cù nách và trêu Simon mỗi khi cậu đi biểu diễn về nhà; còn mẹ thì giao việc: “Ok, con nổi tiếng rồi đó, bây giờ mang túi rác này ra vứt ra thùng rác nhé!” Tình thương và sự nhắc nhở trêu đùa vui vui của người thân đưa Simon về lại đời thường sau những ánh đèn sân khấu, những tràng pháo tay, những bông hoa, những tiệc cocktail và những lời mượt mà từ các quan chức và celebrity son phấn. Sự cân bằng trong cuộc sống như vậy đã nuôi dưỡng được tài năng của Simon, cậu đã tự nhận thấy như vậy.

Hiện tượng Michael Jackson (Mỹ)

Khi ca sĩ vĩ đại Michael Jackson đột ngột từ trần, phân tích nhiều góc độ của cuộc đời ông, theo GS Gross, bi kịch của Michael Jackson nằm ở chỗ anh đã không có tuổi thơ. Jackson bắt đầu biểu diễn từ năm lên 6, được ngợi ca trong Tạp chí âm nhạc Rolling Stone năm 11 tuổi. Năm 24 tuổi, anh tạoThriller, được biết như một cuộc cách mạng trong âm nhạc và sản xuất video. Nhưng rồi tai họa xuất hiện. Michael tố cáo anh bị người cha tàn độc hành hạ về thể xác cũng như tinh thần, tuổi thơ của anh bị buộc vào những buổi tập và những lần trình diễn. Rồi khi trưởng thành, thế giới của Michael Jackson chỉ là những gì phù du, những con người thực dụng, là tiền, là ảo vọng.

Việc lột rồi thay da mặt, thay đổi hình thức của bản thân cho thấy nỗi đau nội tâm của thiên tài âm nhạc đó. Những cáo buộc tàn độc về ấu dâm, những vụ ra toà kéo dài rồi sự lệ thuộc bệnh hoạn vào thuốc kháng sinh, sự cô đơn triền miền trong toà lâu đài vàng bạc… Dẫu có những thành công trên sàn diễn, Mike Jackson vẫn để lại ấn tượng là một con người bất hạnh, kết thúc cuộc đời ở lứa tuổi 50.

GS Gross rút ra một điều: Năng khiếu của trẻ năng khiếu, tài năng phải được dung dưỡng, động viên, kích thích và thử thách trong hoàn cảnh thích hợp. Nếu không sẽ là lửa rơm “bùng” lên rồi tắt ngóm.

*Thành lập năm 1849, Fort Street, (http://www.fortstreet.nsw.edu.au/) ở Sydney là Trường tuyển trung học (selective high school) lâu đời nhất của nước Úc. Học sinh của trường đến từ khắp Sydney. Trong số 930 học sinh có 600 có nguồn gốc sắc tộc không có bản ngữ tiếng Anh. Fort Street mỗi năm có số lượng học sinh đỗ đại học rất cao, được biết có thế mạnh về nghị luận, luật, báo chí, xã hội học, âm nhạc và nghệ thuật.


(Bài có dùng tư liệu trong bài báo Beautiful Mind của Janet Hawley, tạp chí Good Weekend 19.09.09)


Bảng so sánh cấp độ thông minh của học trò






































Cấp độ thông minhChỉ số IQChiếm tỷ lệ trong số học trò
Năng khiếu sơ đẳng115-1291:6 đến 1:40
Năng khiếu trung bình130-1441:40 đến 1: 1000
Năng khiếu mức cao145-1591:1000 đến 1: 10000
Ngoại hạng160-1791:10000 đến 1: 1 triệu
Thần đồng180 trở lên1: trên 1 triệu
Source: Tuanvietnamnet

Về VNMATH.COM

VNMATH hoạt động từ năm 2008 với slogan Trao đổi để học hỏi, Sẻ chia để vươn lên. Hiện nay VNMATH.COM là trang web Toán học có lượt truy cập lớn nhất Việt Nam.

Chia sẻ bài viết này


Bài viết liên quan

Không có nhận xét nào :

Để lại Nhận xét